Từ 1 cô giáo mầm non, cô Nguyễn Thị Xuân đã quyết định dành cả cuộc đời chăm sóc những bệnh nhân tại Trại phong Quả Cảm, Bắc Ninh.
Mọi người xung quanh, bạn bè, gia đình đều từng gọi cô là “điên”, xa lánh và khuyên cô đừng “mang hủi về”. Dù tổn thương là vậy, thế nhưng, khi đối diện với sự việc, cô vẫn khẽ nhẹ nhàng: “Tôi điên cũng được, nhưng miễn là tôi được ở lại để tôi giúp được người phong. Tôi chấp nhận cái chữ “điên”, chữ “hủi”.”

Không một ai có thể hiểu được vì sao người phụ nữ nhỏ bé ngày ấy lại dám ở lại nơi mà người ta từng gọi là “vùng đất chết”. Có lẽ, câu trả lời chỉ gói gọn trong một chữ: “Thương”.
Thương những bàn tay, bàn chân không còn nguyên vẹn.
Thương những ánh mắt chưa kịp nhìn thấy ánh sáng của tình người.
Và thương cả những phận đời chưa bao giờ được gọi tên giữa thế gian này.
Theo Việc tử tế tháng 10 với chủ đề “Một chữ Thương” - VTV1.







