Đại học Công nghiệp TP.HCM
TIN TỐT - CHUYỆN ĐẸP
Chủ đề năm học
"Sự thật là mẹ không sinh ra con nhưng cả đời này mẹ yêu thương con"
22-10-2025

Ngày Trâm đậu đại học, mẹ nói ra một sự thật mà bà giấu kín suốt bao năm – mẹ không sinh ra Trâm. Bà chỉ muốn con không còn hoang mang khi nghe người ngoài bàn tán. Hai mẹ con ôm nhau khóc. Trâm nói, “Con đoán được từ lâu, chỉ chờ mẹ nói ra thôi.”

Tuổi thơ của Trâm không nhiều êm đềm. Mới 7 tuổi, cô mất cha – người cha mà trước lúc nhắm mắt vẫn nắm tay mẹ dặn: “Đừng la Trâm nữa nhé.” Từ đó, mẹ nuôi vào Gia Lai bán vé số, để lại Trâm cho dì chăm. Trong những năm tháng thiếu thốn ấy, Trâm lớn lên giữa bao lời đồn đại, bị bạn bè trêu chọc là “con nhặt ở bụi chuối”. Cô tủi thân, nhưng chưa bao giờ dám hỏi mẹ.

Khi học lớp 10, mẹ gặp tai nạn điện giật, gãy khớp háng, không thể tiếp tục mưu sinh. Nhà hết gạo, Trâm định nghỉ học để đi làm. Cô gái nhỏ khi ấy gạt nước mắt, đi phụ việc trong tiệm điện thoại để lo thuốc men, cơm gạo cho mẹ. Nhưng rồi, nhờ tấm lòng của những người tốt trong xã, Trâm được giúp đỡ để quay lại trường – cùng lời dặn: “Phải học, để sau này có thể giúp lại người khác.”

Giờ đây, Trâm đã trở thành tân sinh viên Trường Đại học Thể dục Thể thao Đà Nẵng. Mỗi ngày, cô vẫn làm thêm, dành dụm từng đồng để tự lo cho mình và gửi về cho mẹ.

Khi nghe nhắc đến chuyện mẹ ruột, Trâm chỉ nhẹ nhàng nói: “Rồi đến lúc con sẽ tìm, để biết người sinh ra con là ai. Nhưng dù thế nào, mẹ nuôi vẫn là người con yêu nhất.”

Còn mẹ Huệ – người phụ nữ nhỏ bé cả đời gánh gồng, chỉ khẽ đáp: “Con là cả cuộc đời của tôi.”

Không có mô tả ảnh.
Tình mẫu tử ấy – dẫu không cùng huyết thống – vẫn thiêng liêng, chân thành và sâu đậm hơn tất thảy mọi ràng buộc trên đời.

Theo Báo Tuổi Trẻ; Việc tử tế - VTV1.

Đơn vị liên kết